DMCA.com Protection Status
  1. 1
  2. 2
  3. 3
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thư và nông dân (full). Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tiểu thư và nông dân (full). Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2014

Em ngẩn đầu dậy nhìn tôi thật lâu, bàn tay em sờ khắp khuôn mặt của tôi, chạm nhẹ đôi má đã nhợt nhòa, đôi môi đã tím lại. Em hôn nhẹ trên tráng, đôi mắt, sóng mũi, đôi má và dừng lại thật lâu ở môi. Linh hồn tôi nóng lên cứ như lửa đang chuẩn bị thêu đốt nó. Em tháo sợi dây chuyền trên cổ mà tôi đã tặng cho em vào chính ngày tôi và em phải xa cách nhau, em đeo vào cổ của tôi, ngay lúc đó linh hồn của tôi hiện hữu sợi dây chuyền trên người, nó phát...
Lúc này tôi nghe tiếng mọi người gọi tên của tôi, tôi không phân biệt được ai đang gọi tôi, giọng nam giọng nữ cứ xen lẫn vào nhau, hình ảnh bắt đầu mờ nhòa, cảm giác mọi người lây tôi thật mạnh để tôi tỉnh dậy, cảm giác có ai đó đang nhấc bổng người tôi lên đặt lên tấm nệm, rồi có người đẩy tôi đưa tôi đi đâu đó thật nhanh, mắt tôi cứ lim dim khi thấy mập mờ hình ảnh của Trân, Quỳnh và Khanh. Tôi cảm thấy đau nhói ở bụng rất nhiều, đau đến mức tôi nghĩ mình sẽ không chịu nổi và vượt qua cơn đau đớn này. Có một ánh sáng mạnh đập vào mắt của tôi,...

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

“tại sao mày cười? cười cái gì mà cười” - khanh nói“bị thương mà còn nói lớn nửa sao? tụi bây biết là tụi bây đang ở đâu không hả?”“ở trong một cái động buôn bán vũ khí” - Trân trả lời“chính xác! rất là thông minh”“tại sao anh muốn hãm hại ba tôi” - Trân nói“ai biểu ông ta giàu và có một cô con gái xinh đẹp làm gì? nhưn bây giờ ta hết hứng thú với cô rồi, ta chỉ cần tiền thôi, nhưng muốn có tiền chỉ còn cách đó mà thôi”“thăng chó, mày không xứng...
Điện thoại hét mà bên tai tôi nghe rõ mồn một. Thang máy cứ đi lên từ từ nhảy số cho đến tầng 10, hắn bước ra trước còn tôi theo bước phía sau, rẻ vào tolet để không bị chú ý đến. Hắn bước vào căn phòng cuối cùng của dãy.“Mày làm cái quái gì mà lâu quá vậy hả?” - một tên nát hắn“Dạ tại hơi đông nên phải chờ”“vào lẹ đi, tao đói lắm rồi”Có lẽ căn phòng đó là đầy khả nghi nhất. Tôi liền gọi điện thoại cho Khanh“Tình hình sao rồi?”“Jack đi vào một căn...
Căn nhà đã bị thiêu rụi không còn gì, tôi sực nhớ khi bỏ trốn còn có Luật Sư đi chung mà, vậy Luật Sư đâu??? Tôi và Khanh nhìn nhau như hai đứa có chung một câu hỏi. Chúng tôi dặt ra nghi vấn một là bị giết hai là ông ta trốn thoát được. “Có khi nào ông ấy…?” - Khanh nhìn tôi dò hỏi“đừng nghĩ bậy! ông ta sẽ không xảy ra chuyện gì đâu?” - tôi lo lắng cũng không kém“ông ta có mệnh hề gì thì việc lật tẩy Jack sẽ vô cùng khó khăn”“chúng ta thử tìm...
“Tụi bây đưa hai đứa con gái này lên xe” - chúng tuân lệnh xách Trân và Quỳnh lên vai, còn tôi và Khanh đau như cắt khi nhìn thấy người yêu thương của mình bị bắt đi, vô dụng không bảo vệ được họ - “còn tụi nó, trói thật chặt tụi nó lại, treo lên trên kia” - hắn đưa mắt nhìn lên trên có thanh sắt ngangHắn trói tay chúng tôi lại treo lủng lẳng ở trên cao. Hai cánh tay dính chặt với thanh sắt phía trên, thật là đau khi trọng tâm dồn vào hai cánh tay...
Vào buổi trưa nóng bức với nhiệt độ trong ngày cao khá cao lên đến 38 độ C. Chúng nó nhăn nhó dưới cái nắng gắt của buổi trưa, mồ hôi chảy ròng ròng trên người cứ như vừa mới được tắm xong. Chúng mệt mỏi, bức bối trong cái nắng, chúng tôi ở bên trong với cái nóng oi bức còn không chịu nổi, chúng nó không biết ra sao. nhưng chỉ cách đó thì chúng mới nói ra những gì đã làm với ba của Trân. “Tụi bay thấy thời tiết thế nào?” -  Khanh đến vừa...
Mời các bạn đọc tiếp truyện les "tiểu thư và nông dân"Về đến căn cứ mà chúng tôi đã lập sẵn, vác chúng xuống xe, chúng khá to con việc khiên chúng lên xuống cũng khá mệt, chúng vẫn còn ngủ say như chết. Chúng tôi cở trói sau đó, cho chúng ngồi trên chiếc ghế tựa mà chúng tôi chuẩn bị sẵn, chúng từng đứa lại, trói thêm một vòng thật chặt xung quanh chúng.“Phù” - tôi thở phào , phủi tay - “thế là xong! cuối cùng cũng bắt được chúng!”“Bây giờ mình sẽ...

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Những ngày đó chúng tôi đều theo dõi tin tức vụ buôn bán vũ khí lậu của ông chủ, trong khi chúng tôi tìm đến luật sư, việc theo dõi chúng nó kế hoạch sẽ dời lại vài ngày, nếu gấp gáp quá sẽ không ổn, một mình chúng tôi cũng không thể ra mặt được.Chúng tôi nhờ đến luật sư thành phố để bào chữa cho ông. Ban đầu chúng tôi nhờ đến thì ai cũng từ chối, dù chúng tôi có trả giá cao như thế nào, có lẽ đây là một dụ án khó mà cải lại được với vật chứng hiện...

Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

MÃI MÃI BÊN NHAUChapter 1Vừa bước vào nhà Ý Như đã thấy không khí nặng nề bao trùm. Ba mẹ ngồi mỗi người một góc, không ai nói chuyện với ai cả. Thấy Ý Như bước vào, mẹ cô liền ngoắc cô lại bảo- Ý Như, ngồi xuống đây với mẹ.Ý Như đi lại bên mẹ, cô không biết có chuyện gì đang xảy ra, cô hết nhìn cha rồi nhìn mẹ, mẹ cô nắm lấy tay cô nói- Ý Như nè, ba mẹ có chuyện rất quan trọng muốn con giúp đỡ.Ý Như thấy được sự trầm trọng trong câu chuyện này,...
Chúng tôi về nhà an toàn.“Chết vali của em, quần áo của em ở sân bay hết rồi?” - tôi chợt nhớ ra“hihi… không có gì trong đó đâu”“là sao?”- tôi nhìn ngơ ngác“quần áo của Trân đã được đưa về nhà rồi”- Quỳnh nói - “lúc sang bàn tính ké hoạch, em cũng đã láy đò của Trân, mọi thứ cần thiết, em qua nói là lấy một số đồ đạc nên cũng không ai kiểm tra hét”“em thong minh thật đó” - tôi khen Quỳnh“em lúc nào mà chả thông minh, thôi tụi em đưa hai người đến...
Trên đường đi về nhà tôi ghé vào tiệm tạp hóa mua vài thứ cần thiết, lúc trở ra tôi liền thấy cái tên đã đánh tôi ở dưới quê, đi cùng một đàn em, tôi vội tránh để chúng không thấy. Tôi đi theo sau, không bị chúng phát hiện. Chúng rẻ vào một con hẻm tối, hình như có người đang chờ chúng. Tôi tiến gần hơn để quan sát và nghe xem chúng đang làm gì. “Của anh đây” - hắn giao chiếc vali đen“Đủ hết chứ?” - tên kia hỏi“Làm ăn thì chữ tín phải có, yên...